7 Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc mới nhất

Theo dõi PHEBINHVANHOC trên
Bạn đang xem: Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc Tại PHÊ BÌNH VĂN HỌC

Bạn đang quan tâm đến Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc phải không? Nào hãy cùng PHE BINH VAN HOC theo dõi bài viết này ngay sau đây nhé!

Mục lục

Video đầy đủ Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc

bài văn mẫu 1: Nêu cảm nghĩ về bài thơ … – bánh trôi nước (hồ xuân hương)

sự sáng tạo của nữ nghệ sĩ là có một không hai. anh ấy không chọn ra nhiều chi tiết, nhưng anh ấy nói rất nhiều. hai chữ bà được đặt trước bánh, bánh được nhân cách hóa, đó là lời tự sự của người phụ nữ. phong cách nghệ thuật này giúp cho trí tưởng tượng của người đọc được chắp cánh và hình ảnh người phụ nữ hiện lên rõ nét hơn.

bảng tính

nếu nàng tả thanh quan bằng những vần thơ thanh tao, nhẹ nhàng, phảng phất chút buồn man mác. thơ hồ xuân hương mang một phong cách hoàn toàn khác. giọng thơ da diết, hùng tráng, đề tài dung dị, bình dân, ý thơ sâu lắng, chua xót, chất chứa nỗi căm phẫn đối với xã hội đương thời. bánh trôi là một bài thơ:

cơ thể tôi trắng trẻo và tròn trịa

Bạn đang xem: Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc

bảy chiếc nổi, ba chiếc chìm với nước ngọt

vững chắc bất chấp bàn tay của người tạo bóng

nhưng tôi vẫn có trái tim của mình

bánh trôi nước là một bài thơ trữ tình đặc sắc. tác giả mượn chiếc bánh trôi để thể hiện vẻ đẹp thể xác và tâm hồn của người con gái có thân phận nhỏ bé, nông nổi, lệ thuộc nhưng vẫn giữ được phẩm giá.

toàn bộ bài thơ là một hiện thân tượng trưng. Với khả năng quan sát và liên tưởng kỳ lạ, nguyên liệu phổ biến là bánh trôi dân dã, một loại bánh dân gian được coi là thuần túy và thường được dùng để cúng tế, nhà thơ đã phát hiện ra những nét tương đồng giữa bánh trôi bình dị với hình ảnh người phụ nữ. . cả hai đều có ngoại hình rất xinh đẹp (trắng trẻo, tròn trịa), phẩm cách cao quý (tâm hồn lãng mạn) chung thân (chìm nổi), duyên phận phụ thuộc (rắn tùy tay người tạo hình). với những từ ngữ đa nghĩa, bài thơ tạo ra một trường liên tưởng cho người đọc. do đó, nhà thơ miêu tả hiện thực nhưng mang ý nghĩa tượng trưng. Chuyện bánh trôi tàu trở thành chuyện nam nữ. cô gái có một thân hình đẹp, làn da trắng, một cơ thể tràn đầy sức sống, một tâm hồn nhân hậu, hiền lành.

cơ thể tôi trắng trẻo và tròn trịa

Bạn đang xem: Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc

bảy chiếc nổi và chìm trong nước ngọt

Với vẻ đẹp hình thể như vậy, lẽ ra cô ấy phải có một cuộc sống sung sướng và hạnh phúc, nhưng cuộc đời của một con người, nhất là người phụ nữ lại phải chịu nhiều cay đắng và khó khăn như vậy. do cha mẹ sinh ra để làm người, nhưng phụ nữ không thể làm chủ được bản thân, cuộc sống của mình do người khác quyết định. Bà là một người phụ nữ nhân hậu, đức độ, thủy chung, chồng đi chinh chiến, bà ở nhà một mình nuôi mẹ già và con thơ. cô đã làm tròn bổn phận của một người con gái, người vợ và người mẹ của một gia đình. tuy nhiên, do ghen tuông quá mức và nghi ngờ, chồng nghi ngờ cô nổi loạn. anh đã phải chấp nhận cái chết để chứng minh mình vô tội. lịch sử cho chúng ta một thông điệp: trong xã hội đó, những người tốt như cô ấy không thể sống hạnh phúc.

chính cuộc đời của người phụ nữ trong xã hội phong kiến ​​luôn bị xã hội xô đẩy:

vững chắc bất chấp bàn tay của người tạo bóng

nhưng tôi vẫn có trái tim của mình

Dù cuộc sống vất vả, thiếu may mắn nhưng họ vẫn giữ vững phẩm giá và tâm hồn cao đẹp của mình. sự sáng tạo của nữ nghệ sĩ khá độc đáo. anh ấy không chọn ra nhiều chi tiết, nhưng anh ấy nói rất nhiều. hai chữ bà được đặt trước bánh, bánh được nhân cách hóa, đó là lời tự sự của người phụ nữ. phong cách nghệ thuật này đã chắp cánh cho trí tưởng tượng của người đọc và hình ảnh người phụ nữ hiện lên rõ nét hơn.

Từ một chút thỏa mãn, giọng thơ chuyển thành một lời than thở cho số phận nghiệt ngã. hồ xuân hương đã đảo ngữ quen thuộc “ba bể, bảy nổi” thành bảy nổi, ba bể đối lập với màu trắng và hình tròn, tạo sự bất ngờ và làm nổi bật nỗi bất hạnh của người phụ nữ.

Đến đây, ta không còn thấy giọng thơ than thở cam chịu: con rắn dù tự tay nặn ra. cuộc sống của họ, họ không làm chủ được mình mà phụ thuộc hoàn toàn vào bàn tay của người khác. Tuy nhiên: nhưng tôi vẫn giữ trái tim của mình. không chỉ là sự đối lập giữa thái độ của người phụ nữ ở câu ba và câu bốn là sự đối lập giữa thái độ cam chịu và thái độ bênh vực phẩm chất trong sáng trong tâm hồn con người. từ đó vẫn thể hiện sự khẳng khái, quyết tâm vượt lên số phận để giữ được tấm lòng son. Người phụ nữ rất có ý thức về cuộc sống và phẩm giá của mình. Dù cuộc sống có nhiều cay đắng, ẩm mốc, bận rộn nhưng những giá trị đáng trân trọng của họ vẫn luôn là yếu tố sống còn đối với họ.

Trong một xã hội có tư tưởng Nho giáo khắt khe như hiện nay, quan niệm tam tòng, tứ đức, trọng nam khinh nữ đã ăn sâu vào tâm thức con người. nói như hồ xuân hương thật đáng khâm phục và kính trọng.

Bài thơ vỏn vẹn bốn câu, đề tài giản dị nhưng dưới ngòi bút thần kì, hồ Xuân Hương đã tạo nên một chiếc bánh trôi với vẻ đẹp lấp lánh của viên ngọc trai lấp lánh nhiều màu. bài thơ chứa đựng một luồng ánh sáng, một ý thức về xã hội bất công đã đè bẹp người phụ nữ và nhân phẩm của họ.

Quả thật, bài thơ Hồ Xuân Hương có giá trị thực tiễn và xã hội sâu sắc. đây là tiếng nói chung của những người phụ nữ trước những bất công của xã hội xưa và khẳng định phẩm giá của chính mình. những nhà thơ đại diện cho những số phận bất hạnh đã lên tiếng cho chính mình và cho thời đại. bài thơ thể hiện tiếng nói của nữ hoàng thơ ca.

bài văn mẫu 2: nêu cảm nghĩ về bài thơ … – truyện kiều (nguyễn du)

sự sáng tạo của nữ nghệ sĩ là có một không hai. anh ấy không chọn ra nhiều chi tiết, nhưng anh ấy nói rất nhiều. hai chữ bà được đặt trước bánh, bánh được nhân cách hóa, đó là lời tự sự của người phụ nữ. phong cách nghệ thuật này giúp cho trí tưởng tượng của người đọc được chắp cánh và hình ảnh người phụ nữ hiện lên rõ nét hơn.

bảng tính

Tôi bị cuốn hút bởi nước ngoài vì ở nước ngoài tôi thấy một Trạng nguyên tài hoa và nghĩa tình, một Nguyên du với tấm lòng yêu dân tộc nồng nàn và tấm lòng nhân ái đầy cảm thông với những mảnh đời bất hạnh. mà bất hạnh nhất trong xã hội xưa là những người phụ nữ, những con người đỏm dáng.Tôi muốn nói đến sự kính trọng của mình đối với đại thi hào dân tộc Nguyễn Du. Cả dân tộc đã kính trọng ông, nhưng tôi vẫn muốn bày tỏ tình cảm của mình với nhà thơ đa đoan, đa đoan này. Điều đầu tiên khiến tôi yêu quý và kính trọng nguyễn du là tình yêu của ông đối với ông, đối với con người. anh ấy là một người đàn ông có trái tim nhân hậu. có lẽ, đây là yếu tố quan trọng để anh có những tác phẩm văn học chứa đựng giá trị nhân đạo sâu sắc. nhà thơ đa đoan, vị quan lớn của triều đại lê thê đã không biết bao nhiêu lần “khóc cạn nước mắt”. chính ông cũng nhận ra rằng nhà thơ bất hạnh vì nhà thơ luôn là người gánh chịu nỗi đau, bất hạnh của người khác (oan gia trái chủ). lòng nhân hậu của ông khiến ông luôn rất nhạy cảm với nỗi đau khổ của người khác, vì vậy những bài thơ của ông luôn đầy nước mắt: giọt nước mắt của người đàn bà hải ngoại, giọt nước mắt của người ca sĩ đến từ xứ sở rồng thành phố và giọt nước mắt của chàng trai trẻ. . . họ đều là những người tài giỏi, tài hoa nhưng tiền bạc rủng rỉnh. các nhà thơ đồng cảm và nỗi đau của những con người ấy không chỉ đơn giản là sự đồng cảm của con người với con người. nỗi buồn của nguyễn du cũng là sự tiếc nuối, xót xa trước sự ra đi của những tài năng. “điều lành khó lâu”, “hoa hay héo, cỏ luôn tươi”, đó là quy luật của cuộc sống. sự thờ ơ của con người trước nỗi đau, trước giá trị của cái đẹp cũng là lẽ thường tình. biết vậy, nguyen du luôn lo lắng:

mà không biết điều đó, ba trăm năm sau

Thiên hà có tệ như nó không?

“Trái tim thơ còn thiết tha với đời” (hiện hữu) là điều khiến nó luôn được trân trọng. Điều thứ hai khiến tôi yêu nguyen du là vì tài năng của anh ấy. Nguyễn Du yêu thích tiếng Việt nên đã sử dụng thành công và làm giàu thêm tiếng Việt. Nhiều năm qua, chúng ta đọc và say mê Truyện Kiều một phần là do giọng văn dễ đọc, dễ nhớ, dễ nghe. Nguyễn du đã truyền trong lịch sử kiều bào một tình yêu lớn đối với ngôn ngữ và thể thơ dân tộc. ông đã sử dụng những từ ngữ và cách diễn đạt gần với tiếng nói của người dân. mộc mạc mà vẫn rất hay, vẫn uyên bác và giàu tính nghệ thuật. như những bức tranh về bốn mùa của anh ấy:

thảm cỏ xanh mướt len ​​lỏi khắp đường chân trời

cành cây lê trắng với một số bông hoa.

Tiếng Việt đẹp hơn, giàu âm thanh, hình ảnh và âm điệu hơn do tính sáng tạo của nó. sử kiều đã phát huy tối đa năng lực biểu đạt của tiếng việt và năng lực biểu đạt của thể thơ lục bát. Có rất nhiều lý do để chúng ta trân trọng đại thi hào dân tộc Nguyễn Du, và lý do tại sao. cái vĩ đại nhất, chính đáng nhất là nhân cách cao đẹp của anh, là kết quả của sự kết hợp hài hòa giữa tài năng và tình yêu thương.

mẫu 3: nêu cảm nghĩ về một bài thơ … – mùa xuân nho nhỏ (qing hải)

Giữa màu xanh êm đềm của dòng sông mùa xuân, sắc tím của loài hoa không lạc lõng cũng không bấp bênh. nó bám chắc vào lòng sông như một sợi dây sinh lực vô hình. Trên nền mềm mại của “dòng sông xanh” và “bông hoa tím”, tiếng hát trong veo của loài ấu trùng cất lên, vang lên không dứt lên tận trời xanh …

bảng tính

Mùa xuân nho nhỏ của thanh hải là một bài thơ chân thành và trong sáng. đó là điều cốt yếu nhất của một người luôn muốn cống hiến, sống có ý nghĩa. Đó là tiếng nói của trái tim nhà thơ và của tất cả những ai cảm thấy say mê cuộc sống tươi đẹp nơi trần thế này.

Một mùa xuân nho nhỏ đã ra đời khi nhà thơ nằm trên giường bệnh. chắc hẳn trong những ngày cuối cùng ấy, sau những chiêm nghiệm về cuộc đời với tất cả tình yêu thương, thanh hải muốn hát tiếp tiếng hát của “chim sơn ca” để góp thêm một “mùa xuân nho nhỏ” cho đời, cho dân và cho đất nước thân yêu. -câu thơ hình thức, với hình thức nhịp điệu nhanh, ngắn gọn nhưng vẫn có độ thừa ba độ, bài thơ đã khơi dậy trong lòng em một cảm xúc rạo rực, háo hức. những màu sắc nhẹ nhàng, những hình ảnh đẹp đẽ, tươi sáng và tràn đầy sức sống trong từng câu thơ đã dần ngấm vào trái tim non nớt của tôi.

XEM THÊM:  Nhà thơ Xuân Quỳnh là nam hay nữ? Tiểu sử và cuộc đời – WRHC

mùa xuân của thiên nhiên, làng quê được nhà thơ cảm nhận trong sự căng tràn sức sống, trong nhịp sống hối hả và tươi mới của những hy vọng về tương lai. giữa màu xanh êm đềm của dòng sông xuân, sắc tím của hoa ban không lạc lõng, bấp bênh. nó bám chắc vào lòng sông như một sợi dây sinh lực vô hình. trên nền mềm mại của “dòng sông xanh” và “bông hoa tím”, tiếng hát trong veo của loài ấu trùng cất lên, vang vọng không dứt lên tận trời xanh. từng âm thanh, từng tiếng chim trong trẻo hay hơi thở của không khí xuân hòa cùng đất trời, ngân vang trong lòng người như những “giọt tâm hồn” lấp lánh. bài hát đó khiến chúng ta không thể thờ ơ nhưng lại khiến chúng ta phát động lời kêu gọi khao khát nắm lấy, “bắt tay”.

hòa mình vào không khí mùa xuân của thiên nhiên đất nước đang trong quá trình chuyển mình cũng rộn ràng, nhộn nhịp. sức sống của đất nước không chung chung, trừu tượng mà được biểu hiện ở “sức xuân” của mỗi người. mùa xuân trên lưng người lính, mùa xuân trong tay người nông dân. mỗi bước người gieo thêm một chồi xanh, một cây non. và nhờ đó, sức xuân của đất nước trỗi dậy như sóng biển. đất nước náo nức, náo nức mang hơi thở mới, vội vã. Tín ngưỡng dân tộc mới được khơi nguồn từ truyền thống bốn nghìn năm dựng nước của dân tộc. Chính vì vậy, dù còn khó khăn, gian khổ nhưng cả nước vẫn “tiến lên” với quyết tâm không mệt mỏi.

những câu thơ của qing hai có đầy đủ hình ảnh, màu sắc và âm thanh. tạo không khí hào hứng, nhiệt tình và vui vẻ. nó là một bức tranh với màu sắc tươi sáng, âm nhạc rộn ràng với nhịp điệu rõ ràng, ngân nga và gợi cảm. điều đặc biệt là: hình ảnh thiên nhiên, hình ảnh đất nước tràn trề sức sống được nhà thơ cảm nhận lúc lâm chung. trên giường bệnh, nhà thơ vẫn mở rộng tâm hồn, lắng nghe và đón nhận mọi âm thanh náo động của cuộc sống. anh vẫn lắng nghe từng bước rất êm đềm của cuộc đời. bốn bức tường ngăn cách không thể ngăn cách cuộc đời thi sĩ, nỗi đau bệnh tật không làm giảm ý chí, nhiệt huyết và tình yêu chân thành với cuộc sống trong trái tim người nghệ sĩ. nghị lực phi thường đó thật đáng trân trọng và biết ơn.

đoạn thơ khép lại trọn vẹn tâm hồn và niềm đam mê của người đọc bằng một khát vọng chân thành và mãnh liệt. Đó là khát vọng cháy bỏng: được làm hoa như đóa hoa tím ấy, được làm chim hót bay lên trời những giọt rực rỡ như chim sơn ca. khao khát không bao hàm sự đau khổ của một người sắp chết. nó giống như cường độ và cảm xúc của một tuổi trẻ tràn đầy sức sống và khát khao cống hiến hết mình cho cuộc đời.

nhiều người đã đồng ý với tôi rằng: thanh niên đọc Thanh xuân nho nhỏ có thể tìm thấy lý tưởng sống của mình, nhưng những người đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho ruộng đồng thì vẫn còn sống. trái mùa xuân nho nhỏ không chỉ là niềm đam mê của tôi. xứng đáng là bài thơ hay trên tủ sách quý của mọi người.

bài văn mẫu 4: Nêu cảm nghĩ về bài thơ … – tình da diết (li bach)

hình ảnh được phác họa trong bài thơ là một đêm trăng tĩnh lặng. nỗi cô đơn nơi đất khách quê người khiến li bai trằn trọc, trằn trọc, trằn trọc không ngủ được. anh muốn chia sẻ cảm xúc của mình với mặt trăng, một người bạn không lời nhưng ở bên anh suốt đời và được anh coi như người bạn tâm giao.

bảng tính

li bach là nhà thơ nổi tiếng của nền thơ lãng mạn cổ điển Trung Quốc. Khi nhắc đến ông, người ta thường nghĩ đến những bài thơ trữ tình cao ngất ngưởng, dung dị. có thể nói là thơ tràn đầy ánh trăng. Thuở nhỏ, ly bạch thường lên núi nga mi để ngắm trăng cho rõ. Chính vì vậy, hình ảnh mùa thu trăng khuyết trên Nga Mi đã khắc sâu vào tâm trí nhà thơ, trở thành một trong những biểu tượng của đất mẹ Tứ Xuyên mà nhà thơ trân trọng suốt cuộc đời.

Xem thêm: Tiểu sử nhà văn Kim Lân và sự nghiệp sáng tác văn học

Năm 25 tuổi, Lí Bạch xa quê hương xa xôi, nhưng hình ảnh quê hương vẫn luôn in sâu trong tâm trí. chính vì vậy mà trên con đường tha phương, mỗi khi nhìn trăng sáng, anh lại thấy nhớ quê da diết, chỉ biết gửi lòng vào những vần thơ. những suy nghĩ về một đêm yên tĩnh đã được sáng tác trong hoàn cảnh như vậy.

chiếc bàn cạnh giường ngủ dưới ánh trăng

Tôi nghĩ mặt đất phủ đầy sương

nhìn lên mặt trăng sáng

cúi chào quê hương của anh ấy

chủ đề của bài thơ là ngắm trăng, hoài niệm quê hương. Đây là đề tài quen thuộc trong thơ cổ, không chỉ ở Trung Quốc mà cả Việt Nam, nhưng cách thể hiện của Lý Bạch thật độc đáo. với ngôn từ giản dị nhưng chắt lọc, bài thơ đã thể hiện được tình cảm chân thành của nhà thơ đối với quê hương đất nước của nhà thơ.

Hình ảnh được nêu trong bài thơ là một đêm trăng thanh bình. nỗi cô đơn nơi đất khách quê người khiến li bai trằn trọc, trằn trọc, trằn trọc không ngủ được. anh muốn chia sẻ cảm xúc của mình với mặt trăng, một người bạn không lời nhưng ở bên anh suốt đời và được anh coi như tri kỷ.

Kể từ ngày tôi đi, tôi không thể nhớ mình đã nhìn mặt trăng bao nhiêu lần trong những năm qua ?! mặt trăng chiếu ánh vàng bạc xuống sông hồ. trăng buồn tê tái hải quan. trăng khuyết, huyền ảo giữa lòng đất bao la… có lần, một thi nhân uống rượu dưới trăng: anh đưa ly mời trăng sáng, em và bóng ba. đêm nay nơi đất khách quê người, ánh trăng soi cạnh giường như tìm tri kỷ, như muốn sẻ chia để vơi bớt nỗi cô đơn đang bao trùm tâm hồn thi sĩ:

“ánh trăng trên tủ đầu giường

Tôi tưởng mặt đất phủ đầy sương “

(chuẩn bị cho mặt trăng

phân biệt đối xử trên đỉnh sương mù)

Đây là một bài thơ quatrain rất dễ hiểu. nhưng đơn giản, dễ hiểu không có nghĩa là hời hợt, hời hợt. ngôn ngữ thơ luôn chọn lọc và trau chuốt.

Ở hai câu thơ đầu, ta đã thấy thấp thoáng hình ảnh nhân vật trữ tình. ánh trăng dù đẹp đẽ, đầy đủ muôn nơi vẫn chỉ là đối tượng để nhà thơ cảm nhận.

đêm khuya trăng sáng, nhà thơ trằn trọc, hoặc có thể đang ngủ say bỗng tỉnh giấc không ngủ lại được. để miêu tả trạng thái mộng mơ đó, dùng từ nghi ngờ (nghi hoặc) và từ sương là hợp lý. ánh trăng trắng sữa như sương là một điều có thật mà hàng trăm năm trước li bai, nhà thơ tiều tụy đã viết: trăng đêm tụ sương (trăng đêm như sương thu).

chi tiết mặt trăng chiếu sáng đầu giường là có thật; Tôi nghĩ mặt đất đóng băng là ảo. nhà thơ nhìn trăng tưởng là sương bởi vì ánh trăng nhìn thấu những giọt nước mắt nhớ nhung, buồn rười rượi chảy quanh mắt. nỗi cô đơn tột cùng hấp thụ cái lạnh khiến sương đọng trong hồn, sương giăng giăng trước mắt. đọc hai câu thơ này, chúng ta hiểu rằng đằng sau mỗi câu chữ đều ẩn chứa một nỗi niềm xót xa, đau đớn dâng lên trong lòng thi nhân.

Trong thơ cổ có một biểu tượng truyền thống là mặt trăng. trăng tròn tượng trưng cho sự sum họp viên mãn. vì vậy, trăng càng sáng và tròn thì người xa quê càng nhớ quê da diết. hình ảnh vầng trăng lẻ loi giữa trời sâu trong đêm tĩnh mịch thường gợi nỗi buồn xa vắng. vầng trăng thu bàng bạc trong đêm lạnh gợi tâm trạng buồn.

đêm khuya, nhà thơ không ngủ được. khi mở mắt ra đã thấy ánh trăng soi sáng giường mình, vui mừng gặp lại bạn cũ sau bao ngày xa cách. nhưng thấy ánh bạc như sương giăng trên mặt đất mà không thấy trăng, nhà thơ cố tìm vầng trăng quen thuộc:

“nhìn lên mặt trăng sáng

cúi đầu nhớ quê hương “

(bước đầu tiên lên mặt trăng

đầu tư vào quê hương)

Chỉ có ba từ để tả trực tiếp tình yêu: quê em, còn lại là tả cảnh, tả người: điệu đầu, esperanza minh nguyet, đầu đê. ngay trong đoạn tả cảnh, tình người vẫn được thể hiện rất rõ nét. nỗi nhớ quê hương đã được thể hiện qua những hành động.

thấy trăng cô đơn, lạnh lẽo như mình, lòng ngậm ngùi, chua xót chợt dâng lên, nhà thơ cúi đầu nhớ quê hương. Cái dáng ngồi bất động, đắm chìm trong chiêm nghiệm ấy cho thấy tình cảm quê hương sâu nặng biết bao!

Với lời thơ trầm lắng, chưa đủ để nói rằng tác giả là người “mê cảnh”. Cái “tình” ở đây vừa là nhân quả: Lý Bạch nhớ quê, thao thức trông trăng sáng. nhìn trăng sáng càng làm lòng nhớ quê hương da diết! Vọng minh hoài hương thực chất chỉ là một cách diễn đạt cụ thể hơn câu thành ngữ Vọng cổ hoài hương thường dùng trong thơ xưa. sáng tạo của ly bach là thêm vào hai cụm từ đối lập: “vong” và “vong” để nói lên nỗi niềm chờ đợi của ông đối với minh nguyễn và quê hương. tất cả những hành động đó đều chứa đựng suy nghĩ.

Hai câu sau đối lập và ngược lại. nhà thơ đã sáng tạo trên cơ sở câu ca dao quen thuộc – ngưỡng thính minh nguyệt (ngẩng đầu nhìn trăng sáng), chỉ thay từ ngưỡng bằng từ đồng ý, từ thính bằng từ vọng. câu thơ của ly bach là: cử đầu vọng minh nguyễn. Cái nhìn trong ca dao vẫn giữ nguyên tư thế nhìn trăng sáng, nhưng cái nhìn trong ca dao mang tính khách quan, còn cái nhìn trong thơ trữ tình thì mang tính chủ quan cao. (khán: nhìn, nghĩa trung tính. vọng: nhìn xa, nghĩa biểu đạt). Tôi mong được nhìn thấy mặt trăng bằng cách cố gắng nhìn ra xa để nhìn thấy rõ vầng trăng sáng. tình cảm chân thành của nhà thơ đã được thể hiện trong từ đó và chỉ trong khoảnh khắc, tư thế hướng về vầng trăng sáng đã biến thành cung đàn nhớ quê hương. hai tư thế đối lập nhau nhưng cùng thể hiện một trạng thái tâm hồn. niềm vui trước đêm trăng có thể là vô tận, nhưng nỗi nhớ nhà cũng vô tận! ánh trăng sáng đêm nay là tác nhân gợi nhớ nắng xưa quê cũ. thực sự là nỗi nhớ quê hương của huwong với sự da diết, lo lắng … luôn ám ảnh trong lòng tôi.

Câu thơ cuối cùng mở ra một thế giới tâm trạng rộng lớn và phức tạp. còn rất nhiều điều mà nhà thơ muốn gửi gắm trong hai chữ quê hương. đất nước là cố hương, là quá khứ đầy ắp kỷ niệm của tuổi trẻ. Quê hương là mảnh đất chôn nhau cắt rốn, nơi những người thân yêu của chúng ta đang sinh sống hoặc đã rời bỏ xương máu. Đối với những người con xa xứ, quê hương là một cái gì đó rất thiêng liêng mà mỗi khi nhắc đến nó lại trĩu nặng trong lòng, trĩu nặng trên mái đầu đầy sương sau nửa đời phiêu bạt, trôi dạt.

XEM THÊM:  Tiểu sử cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của nhà thơ Tế Hanh

bố cục bài thơ rất chặt chẽ thể hiện tài hoa của nhà thơ. hai câu đầu nêu đại ý: tưởng trăng đầu giường, sương đọng trên mặt đất. nghi vấn là động từ nối ý của hai dòng thơ. Ngoài ra, các động từ khác (de, hope, dy and 4th) đóng vai trò rất quan trọng trong việc liên kết các câu trong bài. giữa các động từ có quan hệ chặt chẽ: nghi (thị địa thương sương) – chiêu (đầu) – vong (minh nguyet) – de (đầu) – tu (thành phố xứ).

Ở cả bốn dòng, dù lược bỏ chủ ngữ nhưng người đọc vẫn có thể nhận ra chủ thể trữ tình là tác giả. điều đó tạo nên sự thống nhất và liên tục trong cảm xúc thơ.

về mặt ngữ pháp, đây có thể được xem như một dạng câu rút gọn. trong thơ, việc lược bỏ chủ ngữ, đặc biệt là các đại từ ngôi thứ nhất làm tăng âm vang của bài thơ lên ​​rất nhiều. trong im lặng riêng tư, chúng ta có thể hiểu rằng chủ thể trữ tình là người theo chủ nghĩa tự do, nhưng cũng có thể là bất kỳ người nào khác. trong những điều kiện xã hội tương tự, trong những hoàn cảnh tương tự, với những quan niệm sống và vốn văn hóa giống nhau, những tình cảm tương tự có thể xuất hiện. đó là tính chất điển hình của cảm xúc trong thơ trữ tình.

Lời thơ giản dị, tự nhiên, giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng. Tài thơ của Lý Bạch là “thanh đạm tuyệt diệu”. hay như ho ung lan, một nhà phê bình về nếp sống văn minh, nhận xét: nói thẳng ra thì dễ, hoàn toàn không có mục đích công khai, nhưng không có gì là viển vông.

qua bài thơ này, ly bach thu đã thể hiện được nỗi nhớ quê hương da diết. cảm xúc chân thật và sâu lắng ấy thực sự khiến người đọc xúc động, truyền đi những giọt nước mắt và nỗi buồn khôn tả. Mặc dù tình cảm quê hương ngày nay đã mang những đặc điểm mới của thời đại nhưng những bài thơ trữ tình xuất sắc về quê hương của các thi nhân xưa vẫn tạo được tiếng vang sâu sắc và vẫn có tác dụng thiết thực trong việc bồi đắp và xây dựng nhân cách con người.

truong minh phi, nhà phê bình thơ Đường, đã nhận xét về bài thơ này như sau: “thuộc thể loại thơ ngắm trăng và bày tỏ nỗi nhớ, bài thơ có khuôn hình nhỏ nhất, ngôn từ giản dị và thuần khiết nhất. là thiền riêng của ly bach, nhưng là bài hát có ma lực lớn nhất, và có sức lan tỏa rộng rãi nhất, cũng chính là bài hát của sự tĩnh lặng đó. “

bài văn mẫu 5: Nêu cảm nghĩ về bài thơ … – Qua đèo (Cô huyện thanh quan)

khép lại bài thơ là hình ảnh nhỏ bé của người ca sĩ trước “bầu trời xuân” bất giác mở rộng đến vô cùng. do đó, cô ấy cảm thấy cô đơn, đơn độc, cô ấy phải trở về với chính mình, đối mặt với chính mình “tôi và tôi”. hai chữ “em” nhưng vẫn chỉ là “một mảnh tình vắt vai” nghĩa là vẫn chỉ có một người. điều này đủ cho thấy sự cô đơn tột cùng của người ca sĩ lúc bấy giờ.

bảng tính

cách đây hơn một trăm năm mươi năm, có lẽ nhân dịp nhận chức Trung cung ở huế, kiêm chức dạy dỗ cung nữ, phu nhân huyện Thanh quan đã sáng tác một bài thơ về vượt qua, một bài thơ hay. , một hình ảnh độc đáo của “nước mất nhà tan”, “mái ấm tình thương”.

Bốn dòng đầu của bài thơ tả cảnh:

từng bước bóng của người lái xe

Tham khảo: Nhà thơ nguyễn ngọc hưng ở quảng ngãi

cỏ và đá, lá và hoa

cúi mình dưới núi để mất một vài chàng trai

nằm rải rác trong một số ngôi nhà trên thị trường.

tác giả đến đèo vào một buổi chiều tà, cảnh đẹp nhưng buồn. ở đây cỏ cây hoa lá chen chúc, hỗn loạn. các vần (chen) và vần (lá, đá, hoa) gợi lên sự hỗn độn, hoang vắng của một miền núi hiểm trở. Anh nhìn về phía ngọn núi, bên cạnh dòng sông. bóng người nhỏ bé, tản mác, cúi gập người, mấy anh, mấy nhà trong chợ.

Cảnh ấy đủ để nhà thơ cảm nhận sâu sắc nỗi buồn hiu quạnh của một buổi chiều tà nơi vùng cao.

bốn câu sau bài thơ mượn cảnh để tả tình, nói lên cảm xúc của tác giả trước cảnh ấy.

Thiếu nước đau lòng, người con quê hương thương gia, mỏi miệng, đình đình đứng trời, một mảnh tình riêng ta dành cho ta.

lúc chập choạng tối trên đèo vắng, tiếng cuốc kêu khắc khoải, tiếng chim bồ công sắp chết không dứt trong lòng nhà thơ càng gợi thêm cảm xúc nhớ nhung. anh nhớ nhà, nhớ quê, nhớ một thời vàng son nào đó đã qua trong nỗi cô đơn buồn tủi của tâm hồn.

khép lại bài thơ, hình ảnh nhỏ bé của người ca sĩ trước mặt là “bầu trời và mặt nước” bất giác mở rộng đến vô cùng. do đó, cô ấy cảm thấy cô đơn, đơn độc, cô ấy phải trở về với chính mình, đối mặt với chính mình “tôi và tôi”. hai chữ “em” nhưng vẫn chỉ là “một mảnh tình vắt vai” nghĩa là vẫn chỉ có một người. điều này đủ cho thấy sự cô đơn đến tột cùng của người ca sĩ lúc bấy giờ.

Về phương diện nghệ thuật, bài Vượt thác thuộc thể thơ thất ngôn bát cú bảy chữ, một thể thơ vốn có vẻ đẹp tao nhã, sang trọng. Tuy nhiên, với ngòi bút tài hoa và tài hoa của tác giả, bài thơ với ngôn ngữ giản dị, trong sáng này đã trở nên gần gũi và thân thuộc với tất cả mọi người. bài thơ khiến ta thêm yêu quê hương đất nước với những cảnh đẹp, tình người sâu nặng và trân trọng những tâm hồn rung động kỳ diệu trước những hình ảnh non nớt, sầu muộn.

bài văn mẫu 6: Nêu cảm nghĩ về bài thơ … – rơi (thỉnh thoảng)

có lẽ khi trải qua tuổi bồng bột, sẽ có lúc cần bình tâm nhìn lại và nhẹ nhàng cảm nhận. khi con người ta đã trải qua những tháng ngày khó khăn, dường như cuộc đời không còn đánh gục được mình, điều đó khiến con người ta bình tĩnh, sâu sắc và tự tin hơn.

bảng tính

“Tôi không nghe thấy khu rừng mùa thu

tiếng xào xạc của lá mùa thu

con nai vàng ngơ ngác

giẫm phải những chiếc lá vàng khô? ”

Dường như mùa thu luôn là nguồn cảm hứng để các thi nhân viết nên mọi vần thơ hay. Từ những chiếc lá vàng đến gió mát và nắng ấm, mùa thu hiện ra trong một khung cảnh thư thái và lãng mạn. trong đó, có một bài thơ gây ấn tượng mạnh với tôi, bài thơ tái hiện một cách tinh tế cảnh sắc đất trời vào thu, lúc lại thật gần gũi, bình dị.

“Tôi chợt nhận ra mùi ổi

hít thở trong gió ”

các nhà thơ thường miêu tả mùa thu với những chiếc lá vàng rơi trong vườn, một màu vàng dịu nhưng cũng thật buồn. tách ra từ “sang thu”, tác giả cảm nhận mùa thu rất riêng, rất mới, với những rung động tinh tế. Với hương ổi thoang thoảng trong gió, nhà thơ đã rất nhạy cảm và tài tình mới có thể nhận ra một thứ hương thơm dịu dàng đến thế. cụm từ “chợt nhận ra” gợi tả trạng thái ngỡ ngàng của tác giả khi phát hiện mùa thu đã đến đầu ngõ chỉ còn “mùi ổi”, một mùi đồng nội quen thuộc, gợi bao cảm xúc khó tả. hương ổi ấy đã được “rải” trong “làn gió” se se, dịu nhẹ của chớm thu. động từ “pha” đã thể hiện sự liên kết chặt chẽ, gắn bó giữa hương vị của hương ổi với làn gió đầu mùa.

Chỉ qua hai dòng đầu, bài thơ thoảng qua đã mang đến cho người đọc những cảm nhận mới về mùa thu, về sự thay đổi dù là tinh tế nhất của các mùa, về những điều bình dị xung quanh chúng ta.

“sương mù di chuyển xuống con hẻm

có vẻ như mùa thu đã đến ”

sương thu đã được nhân hóa; hai chữ “chậm rãi” gợi tả nhịp sống chậm rãi của mùa thu, khiến ta cảm nhận được làn sương mù bao phủ khắp ngõ phố. sương thu đến không vội vã, nhưng mơ hồ và chậm rãi. tác giả phải thốt lên rằng “” có vẻ như “, điều đó không chắc chắn, điều đó là phỏng đoán, nhưng quả thật, trong trái tim của nhà thơ, ông như biết rằng mùa thu đã đến.

từ cảm nhận của giác quan, cảm xúc của tác giả về mùa thu dần hòa quyện với cảnh vật xung quanh:

“Đôi khi dòng sông trở nên dễ dàng

những con chim bắt đầu nhanh lên

có mây mùa hạ

đưa một nửa của tôi vào mùa thu. “

Nước mùa thu dâng lên theo mùa, có cái gì đó gợn sóng và uyển chuyển về sự dâng cao đó. những chú chim trên trời cũng “lao xao” bay theo. khi chuyển mùa, đất trời dường như khẩn trương hơn, cơ động hơn. mùa thu lúc này hiện ra trong cảm nhận của nhà thơ dưới một hình thức rõ ràng, bởi nhà thơ đã nhận ra rằng mùa thu đã đến. đám mây mùa hạ được tác giả miêu tả rất hay, nhẹ nhàng miêu tả quá trình biến đổi của thi nhân. nhà thơ từng tâm sự: “Khi viết bài thơ này, tôi đã nghĩ đến những đám mây mùa hạ. đó là những đám mây đầy vào mùa thu. nhưng không gì ngăn nổi cảm xúc của tôi về hướng ấy… mây mùa hạ thường chứa đựng nhiều sắc màu, cả những cơn bão tố, như những ước mơ khát khao của tuổi trẻ. những ước mơ đầy khát vọng đó thường lấy đi rất nhiều năng lượng của những người trẻ tuổi. tuy nhiên, giữa mơ và thực, hai thế giới luôn đối lập nhau và không phải giấc mơ nào cũng thành hiện thực. ”

hãy đến với khổ thơ cuối cùng, nhà thơ đã chiêm nghiệm mùa thu bằng con mắt của một kiếp người:

“vẫn còn rất nhiều mặt trời

mưa đã tạnh

sấm sét cũng ít gây ngạc nhiên hơn

trên những cây cổ thụ ”

“nắng”, “mưa”, “sấm” là những hiện tượng thiên nhiên, nhưng ở đây nhà thơ không chỉ miêu tả cảnh thu mà còn thể hiện cái nhìn về cuộc sống và con người. tác giả đã mượn hình ảnh “cây cổ thụ” để miêu tả lớp người từng trải, trải qua gian khổ, khó khăn, như mùa thu; mùa thu cũng là mùa của chiều muộn. có lẽ khi con người ta đi qua cái tuổi bồng bột, đến một lúc nào đó cũng cần bình tĩnh nhìn lại và nhẹ nhàng cảm nhận chúng. khi con người ta đã trải qua những tháng ngày khó khăn, dường như cuộc đời không còn đánh gục được mình, điều đó khiến con người ta bình tĩnh, sâu sắc và tự tin hơn.

bài thơ “sang thu” của bạn bè là một bài thơ gần gũi và quen thuộc. không chỉ tả cảnh đất trời vào thu mà với tôi, bài thơ còn là tâm sự của một người từng trải, một người đã trải qua những tháng ngày gian khó. Qua bài thơ này, em không chỉ cảm nhận được thiên nhiên chuyển mùa mà còn học được những bài học về cuộc sống và con người.

Xem thêm: Quá trình sáng tạo của nhà văn

Như vậy trên đây chúng tôi đã giới thiệu đến bạn đọc Phát biểu cảm nghĩ của anh (chị) về một bài thơ hoặc. Hy vọng bài viết này giúp ích cho bạn trong cuộc sống cũng như trong học tập thường ngày. Chúng tôi xin tạm dừng bài viết này tại đây.

Website: https://phebinhvanhoc.com.vn/

Thông báo: Phê Bình Văn Học ngoài phục vụ bạn đọc ở Việt Nam chúng tôi còn có kênh tiếng anh PhebinhvanhocEN cho bạn đọc trên toàn thế giới, mời thính giả đón xem.

Chúng tôi Xin cám ơn!

Xem thêm:

  • Viết bài tập làm văn số 1 lớp 8
  • Adobe SpeedGrade là gì? Tính năng của Sg – Adobe Việt Nam
  • Nhà Cung Ứng Là Gì? | Dragonteam Logistics
  • Bài thơ Ngắm Trăng của Hồ Chí Minh – Chơi Phong Thuỷ
  • đổi sò fifa online 3